Cuộc đời Ô xiết bao gian truân vất vả - cái vất vả gian truân của thời cuộc - ko chỉ do kẻ thù mà còn do đồng chí - những ng cùng niềm tin , chí hướng với Ô - mang lại. Vinh quang cay đắng nơi Ô người ta đã, đang, sẽ còn nói tới nhiều. Góc nhìn mà tôi muốn mang ra đây cùng chia sẻ với các bạn lại hơi khác 1 chút , có vẻ trái chiều, đó là : với tầm cao của 1 bậc Đại Trí - Đại Dũng- Đại Nhân , VNG liệu "ĐÃ" còn có thể làm được gì nhiều hơn nữa cho quê hương xứ sở hay ko?
Sau 1975 , VN ta đứng trước 1 bước ngoặt to lớn.Bên cạnh thế và lực mới , tăng lên gấp bội , do chiến thắng mang lại, ta cũng đúng trước những khó khăn chồng chất: đất nước bị tàn phá nặng nề,hàng núi công việc đối nội sau chiến tranh .Rồi thì kẻ thù phương Bắc, biên giới Tây nam...,Mĩ và phương Tây cấm vận....
Nhìn lên phương Bắc : vào thời điểm này,TQ sau khi Mao chết đang ngấp nghé bờ vực diệt vong.Những sai lầm trong xây dựng kinh tế và c/m văn hóa đã tàn phá đất nước này, đặt nó trước viễn cảnh nội chiến tan nát chia 5 xẻ 7.
Như vậy có thể nói cả 2 nước , ta và TQ ,đều đang đứng ở vạch xuất phát,cùng khách quan đòi hỏi những cải cách vĩ đại.Vận mệnh quốc gia đang đòi hỏi xuất hiên ,sự ra tay của những con người phi thường ,đại diên sáng chói nhất cho tinh hoa mỗi dân tộc.TQ có Đặng Tiểu Bình, còn VN có ai? người ta tin rằng đó là VNG.
Cuộc đời của 2 bậc vĩ nhân này có những nét tương đồng thú vị.Cùng là những khai quốc công thần - tướng lĩnh hàng đầu - và là những nhà chính trị xuất sắc . ĐTB (1903) khi đó ngoài 70 còn VNG (1911 )- ngoài 60-.Họ đều đang bị " thất sủng" nhưng uy tín trong dân chúng và 1 bộ phận ko nhỏ cán bộ lại cao vời vợi : ĐTB "3 lần ra vào Trung Nam Hải", là cái gai trước mắt lũ "4 tên" - khi đó đang nắm thế thượng phong - còn VNG ko được lãng đạo cao nhất "ưa"+ các đối thủ chính trị khác bao vây ngặt nghèo.....
Thời gian cứ lặng lẽ trôi mà ko chờ đợi.
Ai là người vượt được muôn ngàn chông gai hung hiểm , với những quyết sách long trời lở đất đưa dân tộc mình "vươn dậy sáng lòa" , sánh vai cường quốc , còn ai vẫn đang lúng túng bởi những trói buộc thế thời?
Ai với bản lĩnh chính trị vượt trội đã nhanh chóng đoạt lấy ngọn cờ lãnh đạo,hướng toàn dân đi theo triết lí "đổi mới - cải cách mở cửa" , hữu hiệu, mang tính thời đại ,còn ai ngập ngừng ko quyết đoán. "Dĩ công vi thượng " là phương châm sống tuyệt vời, nhưng phải đâu nó chỉ là chìa khóa cho đoàn kết nội bộ mà hơn thế , phải là chìa khóa cho sự cổ vũ, đoàn kết muôn dân xiết chặt đội ngũ vươn tới chân trời mới ,vươn tới những đỉnh cao mới. VNG đã cực kì xuất sắc ở ĐBP , nhưng phải chăng Ô đã ko vượt qua cái " quyết định khó khăn nhât " trong cuộc đời chính trị của mình là quyết liệt nắm lấy ngon cờ lãnh đạo khi thời cơ đến( 1982,1986 )?.
Để giải thích điều này,ta phải lấy cuộc đời của những nguyên soái lừng danh thế giới ra để tham chiếu , đó là Hàn Tín (thời Hán),Bành Đức Hoài(thời Mao),Giu Côp (thời Khơ Rút Sốp)...Họ là những danh tướng của muôn đời,chỉ huy trăm vạn đại quân ,bách chiên bách thắng.Đó là những con người của những vinh quang chiến trận, khi quân thù trước mặt.Ngược lại, trong chính tri, đăc biệt là chốn cung đình hiểm ác,họ ko đủ sắc sảo , dã tâm ,quyền biến nên ko tránh khỏi thiệt thòi.....Họ là tôi hiền của những bậc minh quân,nhưng là nghững cái gai mà kẻ độc tài phải nhổ.
****
Đọc đến đây chắc có bạn trách tôi sao lại có sự so sánh khập khiễng đến kì quặc như vây? VNG dẫu gì cũng chỉ là 1 con người bằng xương bằng thịt,công lao của Ô đến thế cũng là bằng trời bằng biển rồi , còn đòi hỏi gí hơn nữa?
Qủa đúng như vậy!Nhưng vốn là 1 kẻ ngang bướng,tôi vẫn muốn nói ra đây những suy nghĩ của riêng mình.Âu cũng là bởi quá ngưỡng vọng và tôn thờ Ô - Đại tướng Võ Nguyên Giap - nên tôi vẫn cứ giá như....giá như....!
Trong bài viết này có nhắc tới Đặng Tiểu Bình, và phải chăng quá đề cao ông ta?Với lịch sử TQ đây là 1 vĩ nhân hiếm có, ngàn năm chỉ sinh đc 2,3.Nhưng với VN,ko ai quên đc con người này, kẻ đã gây ra cuộc chiến đẫm máu17/2/1979 gây biết bao tang tóc cho dân ta.Với VN ông là 1 tội đồ!
Đánh giá những bậc vĩ nhân luôn là việc quá sức ngay cả với những bậc thức giả , nên với tôi cái khó chẳng khác lên trời.Cũng bởi vậy sai xót là điều dĩ nhiên,rất mong được bạn bè xa gần chỉ giáo.
Ý cuối cùng tôi muốn nói ở đây là : bài viết này có làm ai đó ko vừa lòng, thậm chí tổn thương thì tôi thật sự xin lỗi !