Hiển thị các bài đăng có nhãn CÙNG SUY NGẪM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CÙNG SUY NGẪM. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Võ Nguyên Giap - một cách nhìn

Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giap đã bước vào tuổi 100.Mang trên vai sứ mạng lịch sử trọng đại như Ông mà sống đc đến vậy là 1 kì tích.Ô thật là 1 bậc đại Qúi-nhân - Trời ban cho Ô tất cả những gì mà mỗi kiếp người , đời này sang đời khác ,hằng và luôn hằng tìm kiếm :THỌ-PHÚC-LỘC (cái chữ Lộc viết hoa theo nghĩa tốt đẹp nhất,đó là vinh quang,ngưỡng mộ và sùng kính của muôn người).
Cuộc đời Ô xiết bao gian truân vất vả - cái vất vả gian truân của thời cuộc - ko chỉ do kẻ thù mà còn do đồng chí - những ng cùng niềm tin , chí hướng với Ô - mang lại. Vinh quang cay đắng nơi Ô người ta đã, đang, sẽ còn nói tới nhiều. Góc nhìn mà tôi muốn mang ra đây cùng chia sẻ với các bạn lại hơi khác 1 chút , có vẻ trái chiều, đó là : với tầm cao của 1 bậc Đại Trí - Đại Dũng- Đại Nhân , VNG liệu "ĐÃ" còn có thể làm được gì nhiều hơn nữa cho quê hương xứ sở hay ko?
Sau 1975 , VN ta đứng trước 1 bước ngoặt to lớn.Bên cạnh thế và lực mới , tăng lên gấp bội , do chiến thắng mang lại, ta cũng đúng trước những khó khăn chồng chất: đất nước bị tàn phá nặng nề,hàng núi công việc đối nội sau chiến tranh .Rồi thì kẻ thù phương Bắc, biên giới Tây nam...,Mĩ và phương Tây cấm vận....
Nhìn lên phương Bắc : vào thời điểm này,TQ sau khi Mao chết đang ngấp nghé bờ vực diệt vong.Những sai lầm trong xây dựng kinh tế và c/m văn hóa đã tàn phá đất nước này, đặt nó trước viễn cảnh nội chiến tan nát chia 5 xẻ 7.
Như vậy có thể nói cả 2 nước , ta và TQ ,đều đang đứng ở vạch xuất phát,cùng khách quan đòi hỏi những cải cách vĩ đại.Vận mệnh quốc gia đang đòi hỏi xuất hiên ,sự ra tay của những con người phi thường ,đại diên sáng chói nhất cho tinh hoa mỗi dân tộc.TQ có Đặng Tiểu Bình, còn VN có ai? người ta tin rằng đó là VNG.
Cuộc đời của 2 bậc vĩ nhân này có những nét tương đồng thú vị.Cùng là những khai quốc công thần - tướng lĩnh hàng đầu - và là những nhà chính trị xuất sắc . ĐTB (1903) khi đó ngoài 70 còn VNG (1911 )- ngoài 60-.Họ đều đang bị " thất sủng" nhưng uy tín trong dân chúng và 1 bộ phận ko nhỏ cán bộ lại cao vời vợi : ĐTB "3 lần ra vào Trung Nam Hải", là cái gai trước mắt lũ "4 tên" - khi đó đang nắm thế thượng phong - còn VNG ko được lãng đạo cao nhất "ưa"+ các đối thủ chính trị khác bao vây ngặt nghèo.....
Thời gian cứ lặng lẽ trôi mà ko chờ đợi.
Ai là người vượt được muôn ngàn chông gai hung hiểm , với những quyết sách long trời lở đất đưa dân tộc mình "vươn dậy sáng lòa" , sánh vai cường quốc , còn ai vẫn đang lúng túng bởi những trói buộc thế thời?
Ai với bản lĩnh chính trị vượt trội đã nhanh chóng đoạt lấy ngọn cờ lãnh đạo,hướng toàn dân đi theo triết lí "đổi mới - cải cách mở cửa" , hữu hiệu, mang tính thời đại ,còn ai ngập ngừng ko quyết đoán. "Dĩ công vi thượng " là phương châm sống tuyệt vời, nhưng phải đâu nó chỉ là chìa khóa cho đoàn kết nội bộ mà hơn thế , phải là chìa khóa cho sự cổ vũ, đoàn kết muôn dân xiết chặt đội ngũ vươn tới chân trời mới ,vươn tới những đỉnh cao mới. VNG đã cực kì xuất sắc ở ĐBP , nhưng phải chăng Ô đã ko vượt qua cái " quyết định khó khăn nhât " trong cuộc đời chính trị của mình là quyết liệt nắm lấy ngon cờ lãnh đạo khi thời cơ đến( 1982,1986 )?.
Để giải thích điều này,ta phải lấy cuộc đời của những nguyên soái lừng danh thế giới ra để tham chiếu , đó là Hàn Tín (thời Hán),Bành Đức Hoài(thời Mao),Giu Côp (thời Khơ Rút Sốp)...Họ là những danh tướng của muôn đời,chỉ huy trăm vạn đại quân ,bách chiên bách thắng.Đó là những con người của những vinh quang chiến trận, khi quân thù trước mặt.Ngược lại, trong chính tri, đăc biệt là chốn cung đình hiểm ác,họ ko đủ sắc sảo , dã tâm ,quyền biến nên ko tránh khỏi thiệt thòi.....Họ là tôi hiền của những bậc minh quân,nhưng là nghững cái gai mà kẻ độc tài phải nhổ.
****
Đọc đến đây chắc có bạn trách tôi sao lại có sự so sánh khập khiễng đến kì quặc như vây? VNG dẫu gì cũng chỉ là 1 con người bằng xương bằng thịt,công lao của Ô đến thế cũng là bằng trời bằng biển rồi , còn đòi hỏi gí hơn nữa?
Qủa đúng như vậy!Nhưng vốn là 1 kẻ ngang bướng,tôi vẫn muốn nói ra đây những suy nghĩ của riêng mình.Âu cũng là bởi quá ngưỡng vọng và tôn thờ Ô - Đại tướng Võ Nguyên Giap - nên tôi vẫn cứ giá như....giá như....!
Trong bài viết này có nhắc tới Đặng Tiểu Bình, và phải chăng quá đề cao ông ta?Với lịch sử TQ đây là 1 vĩ nhân hiếm có, ngàn năm chỉ sinh đc 2,3.Nhưng với VN,ko ai quên đc con người này, kẻ đã gây ra cuộc chiến đẫm máu17/2/1979 gây biết bao tang tóc cho dân ta.Với VN ông là 1 tội đồ!
Đánh giá những bậc vĩ nhân luôn là việc quá sức ngay cả với những bậc thức giả , nên với tôi cái khó chẳng khác lên trời.Cũng bởi vậy sai xót là điều dĩ nhiên,rất mong được bạn bè xa gần chỉ giáo.
Ý cuối cùng tôi muốn nói ở đây là : bài viết này có làm ai đó ko vừa lòng, thậm chí tổn thương thì tôi thật sự xin lỗi !

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Lại bàn......(2)

Sự sụp đổ của Đông âu-LX "thành trì của hệ thống XHCN "xảy ra đã 20 năm,đó là khoảng thời gian ko nhỏ.Người ta cho rằng "cái tai biến chính trị tầm cỡ thế kỉ " này- nguyên nhân và tác động của nó đối với nền chính trị hiện đạị sẽ vẫn còn day dứt giới nghiên cứu trong nhiều năm nữa.
Những học giả cực đoan thì cho rằng chủ nghĩa Mác đã hết thời và cái xã hội không tưởng được xây dưng trên nền tảng của nó,khác nào tòa lâu đài đc xây trên bãi cát,không sụp đổ mới là chuyện lạ!
Ngược lại những lí luận gia mac-xít thì cho rằng luận thuyết của Mác là chân lí , nó sẽ đúng và luôn luôn đúng nếu ta biết kịp thời bổ cứu nó bằng những tri thức mới.
Sự thể thế nào, ta nên dành cho những nhà chuyên môn và nhất là thời gian định đoạt bài toán có tính xã hội phức tạp và sâu sắc này .Là 1 ng ngoại đạo,không dám lạm bàn,ở đây tôi chỉ xin có vài ý kiến nhỏ mang tính thắc mắc,trình ra đây đẻ anh em bổ cứu.
& Thứ nhất:Tại sao,cho đến hôm nay,sự đổ vỡ (mới) chỉ xảy ra ở châu Âu,vùng phát triển nhất của hệ thống về trình độ xs và khkt mà ko thể (hoặc chưa) xảy ra ở những vùng có trình độ thấp kém hơn?.Phải chăng nền tảng dân trí,đặc điểm dân tộc,lịch sử và khả năng tiếp cận và nhận thức những khái niệm nhân văn như "tự do" "dân chủ" "sáng tạo " "giải phóng con người"....,tóm lại là mức độ THỨC TỈNH và TRƯỞNG THÀNH của cư dân ở những khu vực này có ý nghĩa quan trọng,thâm chí quyết định trong tiến trình của các sự kiện?
Ta xin lấy TQ là 1 thí dụ : trong suốt > 1/4 thế kỉ (1949-1976),nước này dưới sự lãnh đạo của MTD. Tất nhiên họ có những thành tựu đáng kể,nhưng phải nói đây là thời kì đen tối:chính trị biến loạn, kinh tế kiệt quệ ,xã hội đổ vỡ (57 triệu ng chết do đói và do đấu tố trong cmvh -theo Tân tử lăng ).Có thể nói đến khi Mao chết,TQ đứng bên bờ vực diệt vong. Ở trong tình thế đó, ta tưởng như đã chín muồi cho những cuộc bạo động chính trị,cho những cuộc khởi nghĩa "thế thiên hành đạo".Nhưng ko,điều đó đã ko xảy ra . Vì sao vậy? Vì chưa hội đủ những đ/k cần và đủ,mà 1 trong đó là sự giác ngộ , sự thức tỉnh và trưởng thành của quần chúng!
&Thứ hai: Các tác giả của "hồ sơ " khi phân tích nguyên nhân sự kiện LX 1991 thường gán tội cho những nhà lãnh đạo cao nhất,đặc biệt là Goobatrop ,là đi trệch đường là phản bội chủ nghĩa Lênin về xây dựng nhà nước và lãnh đạo xã hội.Nào là sai lầm (buông xuôi) về lãnh đạo tư tưởng,vi phạm nguyên tắc tổ chức(tập trung dân chủ),nào là kém nhậy bén về kinh tế,ko chịu thay đổi...rồi xa rời nhân dân,lãnh tụ thì xa hoa, chuộng hào nhoáng,thích phỉnh nịnh.....và đặc biệt là sản sinh ra 1 tầng lớp đặc quyền,nguyên nhân của xã hội suy đồi và chán ghét chế độ.
Những căn bệnh này,nếu nhìn vào toàn bộ hệ thống, thì nó có tính phổ biến,mà căn nguyên của nó phải chăng nằm trong căn cốt,trong bản chất,trong triết lí cơ bản về xây dựng nhà nước chuyên chính độc đảng.Một tằng lớp trên quyền uy tuyệt đối,không thể kiểm soát,ngồi trên hiến pháp và pháp luật...thế thì hỏi làm sao mà ko nảy sinh ra những căn bệnh trầm kha vô phương cứu chữa này?
&Nếu nói lí luận Mác là tuyệt đối đúng,là kim chỉ nam...mà nếu ko tuân theo có nghĩa là thất bại.Thế thì thử hỏi chúng ta đang đi theo thứ lí luận nào đây,bởi ko chuyên môn gì cũng dễ dàng nhân biết là ở đây những nguyên lí cơ bản của Mác và Lênin đã bị vi phạm.Có những học giả ,khi nghiên cứu về TQ đã nói "đây là CNTB độc đảng ".Về TQ cần có những chuyên luận riêng,nhưng với những đặc điểm riêng biệt về dân tộc,nhà nước, lịch sử, văn hóa ko biết nó có đổ ko?bao giờ sụp đổ và tan rã cho thiên hạ đươc nhờ!!!
Đã dài và "ngổn ngang " quá -theo cách nói của TC- mình xin tạm dừng!

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Laị bàn về 2 chữ "thức tỉnh" và "trưởng thành"

Mới đây trên"nhân dân online" có đăng mấy bài về Hồ sơ sụp đổ Đảng cộng sản và Nhà nước LX.Đây theo tôi là 1 sự kiện lớn chưa từng có trong lịch sử của 1 tờ báo Đảng.Đã có 1 số bình luận của vài trí thức trên mạng về sự kiện này chấn động này.
* Thứ nhất: Nó chứng minh sự sụp đổ có nguyên nhân bên trong -tự thân-,xuất phát từ lí luận và phương pháp xây dựng và điều hành xã hội.
*Thứ hai:Nhìn 1 cách khách quan nhất,mọi diễn biến và hiện trạng của xã hội VN hiện nay KHÔNG KHÁC GÌ xã hội LX cách đây vài chục năm. Vì vậy theo lo-gich trong 1 thời gian ko xa, xã hội VN khó tránh khỏi 1 biến động sâu sắc.
Xin mở ngoặc ở đây 1 chút: Ngay từ 1952, khi lần đầu tiên VănCao đươc cho đi thăm LX,trở về ông đã phát biểu với mấy người bạn gần gũi là "có 1 cái gì đó bất ổn trong xã hội này"-nói vậy nhưng ông không đi sâu và phát biểu gì thêm.Rồi vào đầu những năm 60,1 vị giáo sư khác (mình ko nhớ tên), sau khi từ Nga về cũng khẳng định " ko trụ đc ,sẽ đổ".
Mình không hiểu các cậu đã đọc bộ hồ sơ này chưa? và có những suy nghĩ gì xung quanh sự kiên LX sụp đổ?...vào đây ta cùng thảo luận.

Về một cái chết đã được dự báo

Đúng, đó là một cái chết đã được dự báo. M.Goócbachốp và các đồng sự của ông ta chỉ là những người thực hiện những công việc cuối cùng của một công đoạn: đóng những cái chốt trên nắp cỗ quan tài. Hãy hình dung như thế này : có một ngôi nhà đã mục nát bởi mối mọt, đáng lẽ người ta đã phải tính đến việc phá bỏ nó, nhưng không hiểu sao , các chủ nhân của nó lại cho rằng có thể sửa chữa lại ngôi nhà này, tiếc nuối một cái gì đó, hay là một ảo tưởng, một sự lãng mạn cộng sản mang đặc trưng Lênin? Và như thế một dự án cải tổ đã được hình thành, có lẽ người ta quan niệm " nhà dột thì dột từ nóc" cho nên công đoạn đầu tiên là dỡ cái mái nhà-cải cách lại toàn bộ hệ thống chính trị trên tinh thần " công khai"Có lẽ đây là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn tới sụp đổ của ngôi nhà vốn đã rệu rã, khi mưa rơi ,gió nổi .Bởi vì trong cái ngôi nhà này, ngay từ khi xây dựng người ta đã không thể chấp nhận sự tồn tại cái gọi là "công khai" bên cạnh cái nguyên tắc "tập trung dân chủ " của một nhà nước " chuyên chính của giai cấp vô sản" Đến một lúc nào đó, khi đã để mất hoàn toàn kiểm soát đối với toàn bộ hệ thống, M. Goócbachốp đã chủ động đóng nốt những cái chốt cuối cùng trên cỗ quan tài của một cái chết đã được báo trước.Sự kiện 19/8/1991, người ta gọi là cuộc đảo chính khi M.Goócbachốp đang nghỉ ở Yanta (Crưm), ai có ngờ lại chính ông ta là tác giả kịch bản, đồng thời là đạo diễn dàn dựng, để sau đó khi trở lại Matxcơva tuyên bố từ chức Tổng bí thư ĐCS Liên Xô, giải tán Ủy ban TW Đảnog( 24/8), sau đó ĐCS Liên Xô bị đình chỉ hoạt động( 29/8/1991). Ngày 25/12/1991 M.Goócbachốp từ chức Tổng thống, lá cờ đỏ búa liềm trên nóc điện Kremli được hạ xuống, chấm dứt sự tồn tại của Liên bang Cộng hòa XHCN Xô Viết.
Những nguyên chủ yếu nào đã dẫn tới kết cục trên, một cái kết cục mà có người cho là thảm họa,rồi trút hết mọi giận hờn đối với M.Goócbachốp, rồi cho rằng con người này là nguyên nhân chủ yếu của cái thảm họa đó, rằng đó là sự phản bội, sự thật là ở đâu, chắc rằng người ta sẽ còn tranh luận, với nhiều cách xem xét, nhiều cách tiếp cận ở nhiều góc độ khác nhau.Còn đối với nước ta HĐ có thể tham khảo nhận định của Tô Hải qua hồi ký"Tôi là một thằng hèn", đại ý ông ta cho rằng những kẻ đang nắm giữ những mạch máu KT của quốc gia hiện nay và con cháu của họ -còn gọi là "nhóm lợi ích"sẽ quyết định những thay đổi của hệ thống chính trị hiện hành, chứ không phải là những đảng phái đấu tranh cho dân chủ lưu vong ở nước ngoài như Việt Tân v.vv...
Kịch bản được vạch ra theo Tô Hải sẽ như thế này, sẽ có một vài đảng phái được nhóm này dựng lên để lám đối trọng với ĐCS VN, ví dụ như Đảng Lao động VN( hiện nay đã có ý kiến lấy lại cái tên này), như vậy sự tồn tại hay không tồn tại củaĐCSVN cũng sẽ được quyết định bởi nhóm này, tùy tình hình cụ thể ở một thời điểm nào đó. Một vài dòng mua vui cùng HĐ và các bạn già.