Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Đám hiếu


Đám hiếu
Thế là chị tôi về cõi. 84 tuổi mụ, sau gần hai tháng ụ ỵ như cái xác biết thở. Lũ cháu hiếu đễ không để mẹ đi ngay, hết cho vào viện đến cúng bái. Không dám nói nhưng tôi chán ngán, thậm chí căm hờn việc bắt một con người tồn tại trong trạng thái sống thực vật, hay còn gọi là chết lâm sàng như thế. Mà tôi có trông nom gì!
Cái chết là thời điểm tất yếu, quan trọng trong đời. Nhiều người hô khẩu hiệu (xin trời) cho sống khỏe chết nhanh, nhưng vẫn sợ nó. Gia đình tôi, nhờ trời, ai cũng được chết tươi, kể khí đột ngột nhưng còn hơn chán cảnh nằm thối nằm tha, lở loét, Tây gọi le cadavre vivant. Những anh Hàn anh Nhật ưa thích tự tử đến lệch lạc, không chừng quan niệm “sống không có hi vọng, niềm tin, thì chết có ý nghĩa hơn”, lại là tích cực.

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Ốc gió



Ốc gió
                                                 Trần Chiến
                        
Ta đã lớn. Và Pautốpxki đã chết
                                                                              Bằng Việt

1.
- Nhớ tận hưởng cuộc đời, an toàn và trả đúng phép. Đi nha!
Anh Đích đập vào mấy bàn tay giơ cao, giống đám cầu thủ  thường làm trên ti vi sau khi ghi bàn. Anh sẽ về xứ bán sơn địa ôm vợ, đọc “thứ nhất rượu say ngà ngà, thứ nhì công tác đường xa mới về”. Trường dặm vào những cồn cát ven biển, với mẹ từ lúc sinh ra đến giờ chả nhìn thấy gì ngoài cát. Sang có ít ngày cùng ông bố hậm hụi trong xưởng sửa ô tô, ngồi đến khuya với bạn cũ chỉ một chai pép si, nếu có con gái thì thêm khô mực. Niềm vui đơn giản, cụ thể lắm, dù ba trăm sáu mươi đêm rồi chỉ ao ước phép tắc sẽ làm gì. Phấn thì càng tù mù. Tận hưởng cuộc đời thế nào đây khi mà ta vừa có tự do vừa có tiền, không vung vinh nhưng không đến nỗi phải tằn tiện quá?

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

THƯỢNG ĐẲNG THẦN (phần 2) - TRẦN CHIẾN

Phạm Công về dinh thượng thư, mặt tái dại như phải cảm, vợ càng hỏi càng ú ớ. Được ba hôm dở cười dở khóc thì vùng trở dậy, nửa đêm mài mực viết. Viết rằng “…” Rồi lại khóc, lại nhăn nhó như táo bón rặn ị, cầm bút phết phẩy. Quyển nộp lên. Thái sư xem những chỗ Phạm Công cho là “tì vết”, thấy sửa: một, Thái Tổ thời hàn vi là người cần lao, làm nhiều nghề bình dân, nhờ vậy biết rất rõ phong tục bách tính. Hai, những người đã cùng ngài vun trồng nghiệp đế, đến lúc bình thời chẳng may bạo bệnh chết cả. Ba,…

THƯỢNG ĐẲNG THẦN - TRẦN CHIẾN

Thứ sáu ngày 7 tháng 1 năm 2011 Nhặt được trên mạng, tải về đây anh em đọc, cám ơn TC.


  Phạm Vĩnh Nhiên, người tổng Hào Hiệp, Sơn Nam Hạ, là con một bác phó cối. Nhiên hồi nhỏ hay đáo khăng, suốt ngày trèo cây bắt cá, lớn lên đốc chứng thích chữ nghĩa. Được cha gửi học các danh sư, mười tám tuổi Nhiên đã tiếng tăm thơm phức. Thi nhân đến nhà tha hồ đố chữ, khảo kinh, Nhiên trả lời rành rẽ, giải các tầng nghĩa nông sâu đâu ra đấy. Bèn đều cùng đoán một tương lai rõ ràng, phải nuôi dạy cho dày cả phần đức độ để rồi sáng danh thiên hạ. Năm hai mươi tuổi, Nhiên thi Hương trúng thủ khoa. Lên thi Hội rồi vào kinh thi Đình, chàng làm một lèo tới á nguyên, mà năm ấy không có giải nguyên.

Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Bay lượn thử nghiệm


                        TruyÖn ng¾n cña TrÇn ChiÕn

(tiếp theo và hết)

 Râ lµ b¹n anh ®ang phiªu l­ưu, ®Èy tíi nh÷ng thö nghiÖm cña m×nh. B×nh hoang mang, thÊy m×nh võa thÝch võa e ng¹i. Mét mÆt, nã ®óng víi tinh thÇn coi häc trß lµ trung t©m mµ ngµnh ®ang muèn lµm, ph¸t huy sù chñ ®éng, ®éc lËp. MÆt kh¸c nã ®éng ®Õn nÒn nÕp, hÖ thèng hÕt søc chÆt chÏ cña nghÒ, như­ chøc n¨ng cña gi¸o dôc lµ chØ nãi c¸i ®óng, như­ kh«ng thÓ gieo vµo ®Çu trß nh÷ng ý nghÜ nghi ngê s¸ch gi¸o khoa. B. vÜ ®¹i. VËy th× «ng Êy ph¶i toµn bÝch. Nh÷ng ®iÒu ®· viÕt ra kh«ng thÓ sai.

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Bay lượn thử nghiệm


                        TruyÖn ng¾n cña TrÇn ChiÕn

B×nh r¬i vµo tr¹ng th¸i bøt røt. Ngøa ng¸y v« kÓ, trong t©m lÝ. Như­ ngư­êi lë nư­íc g·i nhiÒu th× trÇy da, choÐt loÐt, mµ kh«ng g·i th× ho¸ ph¸t ®iªn. Lµ bëi v× chuyÖn l¹i ®Õn tõ mét trong nh÷ng c¶i tiÕn cña anh. Anh ®· gi·y giôa ®Ó lµm bít ®i chõng nµo nh÷ng ®iÒu anh thÊy rÊt chi ch­a æn trong tr­êng m×nh, réng h¬n lµ trong bé m¸y gi¸o dôc ®ang vËn hµnh ngon trín cña ®Êt n­íc. C¶i tiÕn hay c¶i lïi ch¼ng biÕt, giê th× ®iÒu bÊt æn l¹i tß tß xuÊt hiÖn tõ ngư­êi b¹n anh quý b¸u, cã chiÒu nÓ phôc, anh ®· cư­u mang, che ch¾n. Mµ l¹i kh«ng thÓ tr¸ch mãc, ®óng ra lµ khã bÒ tr¸ch mãc h¾n. Khi xÐt ®o¸n nh÷ng trß h¾n lµm víi mét th¸i ®é nư­íc ®«i, anh kh«ng thÓ kh«ng cã chót thÝch thó.