Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Ôi ! Nước Nga !

Ươc gì có được văn tài như Nguyễn Tuân ,Tô Hoài... hoặc chí ít ra cũng như TC , ĐTV,tôi sẽ xin tặng các bạn 1 thiên tùy bút - lan man về nước Nga.
Người ta đã nói nhiều về sự bất lực của ngôn từ,thật đúng vậy,khi trong ta trào dâng 1 niềm yêu khôn tả mà hình như ta chẳng cất nên lời .
Ôi!Nước Nga !Phải chăng lời cảm thán đó có nói lên được điều gì sâu lắng?
LX,nước Nga với bạn, với tôi, đâu chỉ phải đơn giản là ơn huệ ,cái có thể đong đếm được trong suốt cuộc trường chinh chống giặc.Mà cao hơn ,nó đã một thời là niềm tin và lòng kiêu hãnh sâu xa,là ước mơ vươn tới của biết bao thế hệ Việt .Thật hiếm có nơi nào trên thế gian này có được vị trí rất riêng - sâu xa và đặc biệt quan trọng trong sâu thẳm mỗi trái tim ta như nước Nga,như tâm hồn và tính cách Nga !
Nói tới nước Nga là biết bao kỉ niệm lại ùa về,những nỗi niềm thanh xuân thủa trước.Ngày ấy,những chàng trai trẻ " lông măng " chập chững vào đời- với biết bao suy tư, khát vọng thật trong sáng và thánh thiện .Ngày ấy,ngoài tình bạn hữu chia ngọt sẻ bùi ,có lẽ sưởi ấm nhất cho tâm hồn ta là những gì có liên hệ tới văn hóa Nga-xô viết....Nào "Nam tước Phôn gôn rinh", nào "Thép đã tôi thế đấy"...rồi phim "Những sĩ quan",'17 khoảnh khắc mùa xuân".... nhiều lắm lắm .
...." Hãy nín lặng hỡi rừng xanh yêu mến
Để cho ta , chàng tráng sĩ trầm tư..."
... ."Nếu đã vậy xin mời ngươi thủ thế
Lưỡi gươm này sẽ đâm suốt ngực ngươi..."
Lời đề từ trong 'Người con gái viên đại úy" có lẽ sẽ theo ta đến hết cuộc đời.
Chắc TL , LC còn nhớ ,ngày ấy,trung đội 3 chúng mình,trước khi tắt đèn đi ngủ lai cùng Đông Khu "rống" lên...." ngày hôm ấy ,2 người dắt nhau ra Công viên thương mại để nói với nhau những lời quyết định.Lá thu trải vàng dưới đất....Tựa vào hàng lan can nhô ra trên vực sâu, 2 người cùng nhìn xuống con sông Dnhiep lấp lánh màu nước xám...". Thật buồn nhưng lãng man, ấm áp.Nó giúp ta thấm sâu mỗi giây phút tồn tại trên đời này .Thật chẳng có gì hấp dẫn với tuổi trẻ bằng tình yêu ,và chúng ta đã 'yêu" như thế đó:.." năm tháng sẽ qua đi,những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét...chỉ còn lại 1 tấm lòng em , ngọt ngào và chan chứa yêu thương...".
Qủa thật sau này chúng ta có đọc thêm ,hiểu thêm nhiều điều nữa nhưng những món quà mà nước Nga ban tặng cho ta trong những tháng năm tuổi trẻ vẫn là đáng quí nhất,mà có lẽ ta sẽ gìn giữ,trang trọng mang theo khi về cõi vĩnh hằng.
Và còn bao điều khác nữa...Dòng máu Lạc Viêt nghìn năm đã sản sinh ra biết bao người con anh hùng bất khuất. Nhưng phải chăng thế kỉ 20 này, trong hàng vạn sự hy sinh ,thấp thoáng đâu đó nét pha trộn giữa kinh điển Việt : Hoài Âm Hầu Trần Quốc Toản...với nét đặc sắc Nga : Strapaep, Dôi a...tạo nên màu sắc lãng man mới, hiếm có , không dễ nhận thấy , nếu ta ko đọc Nguyễn Văn Thạc và Đặng Thùy Trâm ....
Chao ôi, biết bao điều muốn nói nhưng "ngổn ngang" và bất lực. Thôi , lại phải dành lời cho những người bạn của tôi vậy - những người tri âm tri kỉ - , phải vậy không , chúng ta có nhau để giữ cho tâm hồn đỡ đi phần khô héo!

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

Tướng Trung quốc Lưu Á Châu nói về cuộc chiến với VN

Trên mạng đang lan truyền bài nói chuyện của LAC, đoạn nói về cuộc chiến với VN, mời mọi người tham khảo tại đây

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Vịnh Cam Ranh (ảnh từ vệ tinh)

BÍ MẬT QUÂN CẢNG CAM RANH

Bài viết này trên Tạp chí Hàng Hải, đăng lại để tham khảo, tựa đề " Bí mật quân cảng Cam Ranh" là của tác giả. Mặc dù những chuyện này chẳng có gì là "bí mật" Bí mật quân cảng Cam Ranh Trong những ngày gần đây mọi người đang tích cực bầu chọn cho Vịnh Hạ Long vào Top 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới. Chắc hẳn khi nhắc tới các vịnh đẹp nhất trên thế giới người ta thường nhắc đến Vịnh Hạ Long hoặc Vịnh Nha Trang, nhưng thực tế ở Việt Nam còn có một vịnh khác được xếp vào hàng những vịnh đẹp và quan trọng nhất trên thế giới đó chính là Vịnh Cam Ranh - Khánh Hòa, tại sao một địa danh nổi tiếng và quan trong như thế thì rất ít người Việt Nam được biết đến đó, câu trả lời thật đơn giản bởi ai cũng biết Vịnh Cam Ranh thuộc quân cảng Cam Ranh, một trong những quân cảng thuộc loại tốt nhất, quan trọng nhất trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Đó là bí mật quân sự, đã là bí mật quân sự thì tốt nhất chúng ta không 1. 1.Đặc điểm và vị trí địa lý của quân cảng Cam RanhVịnh Cam Ranh thuộc thị xã Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa. Theo nhiều nhà địa lý quốc tế, có 3 cảng biển tự nhiên tốt nhất thế giới lad San Francisco của Mỹ, Rio de Janéro của Brazil và Cam Ranh của Việt Nam.Vịnh Cam Ranh với vẻ đẹp nguyên sơ, đặc trưng duyên hải Trung Bộ, có diện tích gần 60km2. Chỗ hẹp nhất khoảng 10km, rộng nhất 20km, độ sâu trung bình từ 18 - 20m. Vịnh gần như khép kín bởi bán đảo Cam Ranh từ phía bắc chạy phủ kín cả phía đông, phía tây. Phía nam vịnh là đất liền, chỉ mở ra một cửa lớn - được ví như một cánh tay ôm lấy vịnh, tạo thành một vành đai nên mặt nước. có khả năng đón nhận nhiều hạm đội một lúc, nhiều tàu chiến tàu ngầm và các tàu có trọng tải trên 100.000 tấn có thể ra vào dễ dàng bất cứ lúc nào trong năm, Về địa chất hải dương, đáy vịnh gần như bằng phẳng, cấu tạo bởi loại cát pha bùn khá chắc, thuận tiện cho việc thả neo. Vịnh Cam Ranh được bán đảo che chắn nên khá kín gió, là nơi trú bão tốt cho tàu thuyền. Phía ngoài vịnh có một số đảo và cù lao án ngữ, trong đó có điểm cao thuận tiện cho việc xây dựng hệ thống đèn biển và ra-đa hàng hải, năm 1905 nhiều khu trục hạm của Nga đã vào Vịnh Cam Ranh để tránh bãoDu thuyền trên vịnh như "đi trên thảm" bởi không có sóng lớn... Quanh năm nắng ấm chan hòa, bầu trời trong xanh . Ngoài ra đây là một Quân cảng cơ động nhất cho các tàu chiến, máy bay chiến đấu, tàu ngầm và nhiều phương tiện tác chiến khác cùng hoạt động do Vịnh có ưu điểm là chỉ cách đường hàng hải quốc tế 1 giờ tàu biển (cảng Hải Phòng cách 18 giờ). Thủy triều trong vịnh khá đều đặn, hằng ngày hai con nước lên xuống tương đối đúng giờ. Vịnh Cam Ranh có thể hoàn toàn kiểm soát hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa, vì vậy chúng ta cũng có thể tin tưởng về khả năm dành lại Hoàng Sa Trường Sa bằng quân sự là hoàn toàn có cơ sở. Thực tế nhờ có quân cảng Cam Ranh mà nước ta vẫn kiểm soát đáng kể một vùng biển Đông rộng lớn. “...Cam Ranh mở rộng ra cả vùng biển Đông. Nó cách Hong Kong 690 dặm, Manila 690 dặm, Singapore 698 dặm... Cam Ranh là pháo đài tự nhiên lý tưởng, còn đô đốc Courbet thì nói đó là một đồn phòng vệ của Thái Bình Dương... Tất cả tàu nước ngoài cỡ lớn đi Trung Hoa, Nhật Bản hoặc từ đó quay trở về có thể dừng lại ở Đông Dương vì phải đi qua trước vịnh Cam Ranh để nhìn rõ ngọn hải đăng ở mũi Padaran.... " (Trích bài viết của nhà báo Robert Réallon, đăng trên báo Le Petit Parisien, và được trích đăng lại trên L’Ami du Peuple Indochinois số 16 -1-1934)Không chỉ có ưu điểm về Hải Quân mà Cam Ranh còn ưu thế vượt trội về không quân và lục quân phia Tây Nam là tuyên phòng thủ Tây nguyên, phia nam là cửa ngõ Sài Gòn với sân bay Tân Sân Nhất, các lực lượng không quân và tăng thiết giáp tạo cho Cam Ranh thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Có lúc sân bay Cam Ranh có tần suất hạ cánh và cất cánh cao nhất thế giới.Chứa được cùng một lúc nhiều máy bay chiến đấu máy bay vận tải, tàu chiến, tàu ngầm, các phương tiện chiến tranh khác, và đặc biệt có thể chứa hàng vạn thuy quân lục chiến. Nếu kinh tế Việt Nam phát triển chúng ta có thể xây dựng Cam Ranh thành một quân cảng quân sự bậc nhất trong hành lang tây Thái Bình Dương. Mà thực tế thì ngày nay quân cảng Cam Ranh đã góp phần quan trọng đối với an ninh của Viêt Nam, duy trì hòa bình ổn định các nước trong khu vực và thế giới. Trường Sa tạm thời vẫn an toàn bởi chính phủ ta vẫn duy trì cảng quân sự ở đây, mặc dù Trung Quốc đang rất muốn chúng ta mở cửa biến Cam Ranh thành cảng kinh tế. Trung Quốc thừa hiểu khả năng phòng thủ của Việt Nam như thế nào, chúng ta vẫn kiểm soát được biển Đông khi mà Quân cảng Cam Ranh vẫn được duy trì và tăng cường sức mạnh. 2 Lịch sử vùng vịnh- Trong Cuộc chiến tranh Nga - Nhật dành kiểm soát Mãn Châu và Triều Tiên, Nga Sa Hoàng đã tung hạm đội Baltique vào cuộc do Bắc Băng Dương đóng băng hạm đội phải đi vòng qua Ấn độ Dương. Rời biển Nga ngày 16-10-1904, Ngày 8-4-1905, người ta phát hiện ra nó ở ngoài khơi Singapore, Ngày 12-4 hạm đội đến vịnh Cam Ranh và đậu lại gần một tháng để chờ tiếp viện. Ngày 8-5, tàu tiếp viện đến: một tàu bọc thép cũ, tàu Nicolar 1, một tuần dương hạm cũ và ba tàu tuần duyên, hơn bảy tàu tiếp viện. Từ lúc này Rojestvenski chỉ huy 45 chiến hạm và nhiều tàu tiếp viện và ông có thể phái một phần đi Thượng Hải. Như vậy là từ năm 1905 Quân Cảng Cam Ranh đã có thể tiếp nhận được một hạm đội mạnh nhất thế giới rồi.- Trước thế kỷ 20, Cam Ranh còn là một vùng đất rất ít người ở. Năm 1939, toàn quyền Đông Dương Pháp ban hành nghị định thành lập địa lý hành chính Ba Ngòi. Năm 1965, thị xã Cam Ranh được thành lập do cắt một phần đất của quận Cam Lâm. Đến năm 1970, thị xã Cam Ranh tiếp tục được củng cố với hai quận Bắc và Nam.- Năm 1935 và 1954, Nhật Bản và Pháp cũng đã từng đóng quân ở Cam Ranh- Ngày 18-10-1946, thị xã Cam Ranh là nơi diễn ra cuộc hội kiến giữa Hồ Chủ tịch và cao ủy Pháp D’Argenlieu. Cuộc gặp gỡ được tổ chức trên thiết giáp hạm Suffren, có các vị chỉ huy hải, lục, không quân Pháp và nhà báo nước ngoài. Có thể thấy rằng từ rất sớm Cam Ranh đã có vị trí cực kỳ quan trọng trong mắt các nhà chiến lược quân sự.- Từ năm 1965 - 1972, Mỹ đóng quân ở đây và Mỹ đã chi hơn 300 triệu USD để cải tạo mở rộng cảng, xây dựng Cam Ranh thành căn cứ quân sự tổng hợp và căn cứ hậu cần cho lực lượng hải-lục-không quân và tên lửa của Mỹ ở khu vực Đông Nam Á. Cam Ranh có những kho lớn chứa máy bay, có sân bay có thể dành cho máy bay quân sự cỡ lớn như B-52 hạ cánh. Trên thế giới hầu như không có căn cứ quân sự nào có quy mô và tính năng tổng hợp lớn như Cam Ranh.- Sau năm 1975, Cam Ranh được tổ chức lại là đơn vị hành chính cấp thị trấn và huyện cho đến năm 2000. Thị xã Cam Ranh được tái lập năm 2000 trên cơ sở thị trấn Ba Ngòi có diện tích tự nhiên 690km2, dân số khoảng 209.000 người, thu nhập bình quân đầu người/năm 2002 là 3.263.200 đồng. Hiện có 27 phường, xã với năm hồ, công trình thủy lợi cung cấp nước ngọt tiêu dùng và tưới tiêu.- Năm 1978, Liên Xô thuê lại căn cứ Cam Ranh với thời hạn kết thúc năm 2004, nhưng đã rút sớm hai năm.- Từ đó đến nay thì cả Mỹ và Trung Quốc đều nhòm ngó đến Quân cảng Cam Ranh và Mỹ đã ngỏ ý muốn thuê lại cảng này. Đến nay Quân cảng Cam Ranh vẫn hoàn toàn năm trong sự kiểm soat của chúng ta. Cảng Cam Ranh mãi mãi vẫn là bến bờ thân yêu nối liền giữa Hoàng Sa - Trường Sa với Việt nam.3.Cam Ranh niềm tự hào của Việt NamChúng ta tự hào về một Vịnh Hạ Long được bình chọn làm 7 kỳ quan của thế giới, chúng ta cũng tự hào về Vịnh Cam Ranh trong hàng trăm năm qua đã bị các nước lớn xâm chiếm, tranh dành nhưng cuối cùng nứơc ta vân giữ vững chủ quyền ở đây, đánh đuổi được ngoại xâm ra khỏi đây.Ngày nay cũng vậy còn Trường Sa còn Cam Ranh thì chúng ta hoàn toàn hy vọng một ngày nào đó Hoàng Sa phần còn lại của Trường Sa sẽ trở về với dân tộc Việt Nam. Trừng nào lãnh thổ đất nước còn chưa toàn vẹn thống nhất thì trừng đó chúng ta còn tiếp tục đâu tranh. Hãy góp phần tích cực xây dựng nước ta mạnh về kinh tế mạnh về quốc phòng.

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

Quan hệ Việt- Trung

TS Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm) đã có một bài viết riêng cho BBC Vietnamese với nhan đề Việt Nam làm gì để tự vệ, nhận thấy bài viết này có nhiều vấn đề có thể rất đáng quan tâm, xin lược ghi để cùng tham khảo và luận bàn. Mở đầu bài viết tác giả cho rằng có một câu hỏi thường trực cho các chính sách quốc phòng và ngoại giao của VN "Ai sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ trong một thế giới vô chính phủ cũng phải canh cánh một câu hỏi: Khi nào anh ta có thể đánh mình và làm sao để mình không bị anh ta đánh ?" Với một câu hỏi lớn khi nào TQ đánh VN tác giả nhận định không thể nói trước được, nhưng nếu đó là quy luật mang tính định mệnh thì điều đó sẽ ứng nghiệm trong tương lai. Xem xét lịch sử của vấn đề này cho thấy từ khi Cộng hòa nhân dân Trung hoa ra đời, không ít hơn ba lần VN đã đã gánh chịu vấn nạn này. Lần thứ nhất vào năm 1974 dưới thời Việt Nam Cộng hòa, TQ đã chiếm quần đảo Hoàng Sa. Năm 1979 lần thứ hai TQ mở cuộc tấn công trên toàn tuyến biên giới phía Bắc VN,tiến sâu vào lãnh thổ VN hàng chục cây số. Lần thứ ba vào năm 1988, TQ đánh chiếm 6 bãi đá trong vùng lân cận thuộc quần đảo Trường Sa do VN kiểm soát, tại cuộc đụng độ với Hải quân VN ở bãi đá Gạc Ma( Johnson South Reef), TQ đã bắn cháy ba tầu vận tải và giết 70 thủy thủ Hải quân VN. Liên tục từ năm 1979 đến 1988 với nhiều lần xâm phạm và lấn chiếm, TQ đã chiếm giữ một số điểm cao chiến lược dọc tuyến biên giới VN thuộc các huyện Vị Xuyên, Yên Minh( Hà Giang), Cao Lộc, Tràng Định( Lạng Sơn), các vị trí này đã được hợp pháp hóa bởi Hiệp ước biên giới trên bộ 1999. Ngoài ra trên quần đảo Trường Sa, TQ cũng đã chiếm các bãi đá như Én Đất ( Eldad Reef)năm 1990, Đá Ba Đầu ( Whitson Reef ) năm 1992 và bãi đá Vành Khăn(Mischief Reef) ở gần Philippin năm 1995. Bàn về âm mưu và thủ đoạn của TQ đối với VN thông qua các hành động quân sự trên, tác giả bài viết cho rằng tư duy chiến lược của TQ coi trọng hai chữ Thế và Thời với một quy luật nhất quán, chớp thời cơ để hành động khi thế và lực của mình đang lên, còn đối phương đang ở thế yếu. Tác giả phân tích , tháng 1-1974 TQ đánh Hoàng Sa của VNCH sau khi Mỹ đã ký Hiệp định Paris ( 1973) cam kết chấm dứt can thiệp quân sự vào VN, đồng thời Quốc hội Mỹ công bố Tu chính án Case- Church tháng 6-1973 cấm Chính phủ can thiệp trở lại đối với VN. Trong khi đó thế của TQ đang lên khi họ ký với Mỹ Thông cáo chung Thượng Hải( 2-1972) và trở thành một thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc( 10-1971). Sự kiện TQ đánh VN 1979 cho thấy lúc này thế của TQ đang lên khi họ chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ còn VN đang bị Mỹ cấm vận và thế giới tẩy chay vì xâm lược Căm pu chia. Tương tự như vậy từ năm 1980 đến năm 1988 của TQ dọc tuyến biên giới Việt- Trung diễn ra trong bối cảnh VN tiếp tục bị bao vây cô lập với thế giới bên ngoài, Liên Xô chỗ dựa chủ yếu của VN, đang sa lầy ở Afghanistan, gặp nhiều khó khăn về kinh tế, đang đi vào thời hòa hoãn và thỏa hiệp với Trung Quốc và Phương Tây. Tác giả phân tích, năm 1988 TQ chiếm được một phần Trường Sa là do từ 1986 LX đã có những thay đổi trong thái độ đối với Phương Tây và TQ, chuyển từ đối đầu sang đối thoại. Tác giả cũng dẫn phát biểu của Gorbachov ngày 28-7-1986 LX sẵn sàng chấp nhận các điều kiện của TQ như : rút quân khỏi Afghanistan, giảm căng thẳng biên giới Xô- Trung, VN rút quân khỏi Căm pu chia, để bình thường hóa quan hệ Xô- Trung như vậy theo tác giả đã có một khoảng trống quyền lực ở khu vực này khi LX đã từ bỏ ảnh hưởng ở đây còn Mỹ chưa sẵn sàng trám vào. Việt Nam làm gì để TQ không đánh ? Tác giả cho rằng theo lý thuyết quan hệ quốc tế có thể gợi ý năm giải pháp: 1) Cùng chung một nhà; 2) Ràng buộc bằng lợi ích; 3) Ràng buộc bằng thể chế; 4) Răn đe quân sự; 5i) Răn đe ngoại giao; Giải pháp " cùng chung mái nhà" theo tác giả là không khả thi vì ít nhất có ba lý do Thứ nhất TQ không có cảm tình với VN vì VN hay tráo trở. Các cuộc thăm dò dư luận ở TQ cho thấy VN cùng với Mỹ và Nhật là ba nước bị người TQ ghét nhất trên thế giới; Thứ hai TQ chưa bao giờ coi VN là đồng minh, nhiều lắm chỉ là đồng chí; Thứ ba cái gọi là quan hệ " như môi với răng" không có trên thực tế, bởi "răng đã cắn vào môi" với những hành động quân sự mà ai cũng biết. Giải pháp" ràng buộc bằng lợi ích" theo tác giả, không thể ngăn TQ biến biển Đông thành cái ao nhà của họ , bởi vì có một vị trí quan trọng mang tính chiến lược đối với sự phát triển của TQ, là yết hầu trên con đường vận chuyển vật tư, nhiên liệu tới TQ từ Trung Đông, Châu Âu, Châu Phi, Nam Á và Đông Nam Á với 2/3 lượng dầu khí, 4/5 lượng hàng hóa nhập khẩu. Biển Đông còn là bàn đạp để TQ khống chế Đông Nam Á, từ đó trấn áp Nhật Bản, trung lập hóa Mỹ và Ấn Độ và vươn lên vị trí hàng đầu ở Châu Á. VN chẳng có vị thế nào bằng lợi ích Biển Đông để ràng buộc TQ. Giải pháp "ràng buộc bằng thể chế" cũng không thể ngăn cản được tham vọng của TQ, vì thể chế quốc tế sẽ bị chà đạp nếu như nó không phù hợp với lợi ích riêng của họ, sẽ có những cách giải thích vấn đề để biện minh cho hành động, ví dụ như xâm lược VN 1979 là để trừng phạt VN xâm lược Căm pu chia. Giải pháp " răn đe bằng quân sự" không thích hợp với thực lực hiện có của VN. Giải duy nhất có tính khả thi đối với VN đó là "răn đe ngoại giao", theo tác giả VN cần phải quan hệ với cường quốc như Mỹ để răn đe và gây áp lực quốc tế đối với TQ. BÀI HỌC LỊCH SỬ Tác giả cho rằng bài học lịch sư mà VN phải rút ra được tử ba lần TQ đánh VN và từ việc phân tich năm giải pháp, để đối phó với TQ, VN cần phải làm được ba điều : Thứ nhất cần phải nâng cao vị thế của mình trên trường quốc tế trong tương quan so sánh với TQ. Thứ hai phải hết nhậy bén trong việc nhận thức về cán cân quyền lực trong khu vực để điều chỉnh chiến lược đối ngoại một khi có sự thay đổi bất lợi choVN. Thứ ba phải hêt sức tỉnh táo để nhận ra kẻ mạnh trong khu vực và chỗ yếu của TQ để thực hiện kế sách "răn đe ngoại giao" Kết luận: Chỉ có kết hợp "răn đe ngoại giao"( Liên kết với cường quốc, tranh thủ dư luận quốc tế) với " răn đe quân sự"( quân đội hùng mạnh) cùng với việc liên tục nâng cao vị thế trên trường quốc tế, mới có thể yên tâm" kê cao gối ngủ. ---------------------------------------HẾT--------------------------------------------------

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Thảm họa bùn đỏ ở Hungari và bauxit ở Việtnam

Nếu bạn vào google bấm " tham hoa moi truong o Hungari " thì trong 0,32 s sẽ nhận được khoảng 285000 kết quả .
Chi tiết và nội dung sự việc chắc ko cần nêu ra ở đây nữa. Chỉ cần lưu ý mấy điểm sau :
1) Bùn đỏ là hỗn hợp sắt , mangan và nhiều kim loại nặng khác ... và bazo ( kiềm) , bùn đất...dư thừa trong quá trình tách quặng sản xuất alumina. Đó rất độc hại đc gọi là "bùn bẩn" hay "bom bẩn". Thông thường cứ s/x 1 tấn alumina sinh ra 2-3 tấn bùn đỏ. Cứ 1 tấn bùn trộn với khoảng 3 mét khối nước thải có nồng độ kiềm rất mạnh ( pH=13). Bùn đỏ tới đâu là tiêu diệt sự sống tới đó : gây bỏng da, tổn thương nặng nếu dây vào mắt , miệng mà ko đc rửa kịp thời và đúng cách. Kiềm trong bùn đỏ tiêu diệt thảm thực vật, hư hại đất canh tác. Nếu bùn chảy xuống sông sẽ tiêu diệt mọi s/v dưới nước. Nó gây ra thảm họa môi trường!
2) Ở Hungari , khối lượng bùn mới chỉ khoảng 700000 tới 1 triệu m khối mà đã đc gọi là " thảm họa " trong khi đó nếu như công suất thiết kế thì bùn đỏ ở Tây nguyên thường ở mức 80 - 90 triệu m khối... lại ở trên cao , thượng nguồn sông Đồng nai , ở vùng thời tiết phức tạp, mưa lũ nhiều...không thể khống chế được. Đó là nguồn nước của nhiều tỉnh đong Nam bộ.
3)Đã 120 năm nay công nghệ trên thế giới vẫn chưa tìm đc phương thức hữu hiệu để xử lí bùn đỏ .Hungari vào những năm 80 của thế kỉ trước đứng thứ 8 thế giới và 2003 xếp thứ 13 về khai thác bauxit , như vậy mà vẫn không thể kiểm soát , xử lí hữu hiệu trước và sau sự cố.
Vài dòng thông tin như vậy để thấy quyết định khai thác bauxit Tây nguyên là 1 sai lầm nguy hiểm và ngu dốt thế nào. Chúng ta đã mắc bẫy của TQ , tình hình thật nguy ngập và khẩn cấp.Ông Nguyễn Trung đã có thư ngỏ gửi BCT , TƯ ,Quốc hội và CP về v/đ này. Chúng ta cần có những biên pháp cụ thể của từng người ủng hộ ý kiến của ông và anh chị em trí thức khác.